Quá Trình Tịnh Thân Của Thái Giám Bị Thiến Như Thế Nào, Thái Giám Bị Thiến Như Thế Nào

Dù có không ít hoạn quan từng làm khuynh đảo triều chính, nhưng để có thể bước chân vào hoàng cung, tầng lớp này đã phải đánh đổi rất nhiều thứ.

Hoàng cung là vùng đất biệt lập với thế giới bên ngoài. Đó là nơi ở của Hoàng đế, Hoàng hậu, phi tần, mĩ nữ, công chúa, hoàng tử, nô tì, thái giám, ngự lâm quân,…

Để có cuộc sống tốt hơn, không ít người phải đánh đổi bản thân, sinh mạng để dấn thân vào vùng đất cọp.

Bạn đang xem: Thái giám bị thiến như thế nào

Vào thời xa xưa, người hầu hạ trong hậu cung của nhà vua chủ yếu là cung nữ. Kể từ thời Đông Hán, triều đình phong kiến Trung Quốc mới sử dụng rộng rãi thái giám, bởi số lượng phụ nữ trong chốn hoàng cung nội đình khi ấy tương đối nhiều, từ hoàng thái hậu, thái phi, tới hoàng hậu, phi tần, cung nữ.

 

Thân phận của thái giám phần lớn đều là những đứa trẻ nghèo khổ, sinh ra đã bị xếp vào đáy xã hội. Những người này buộc phải vào cung để làm người hầu kẻ hạ, kiếm miếng cơm sống qua ngày.

Nhắc đến thái giám, hậu thế sẽ dễ dàng mường tượng ra ngoại hình đặc trưng của họ: Mày râu nhẵn nhụi, không yết hầu, giọng nói mảnh nhỏ lảnh lót, hành động cử chỉ cũng mất đi khí tiết đặc trưng của cánh mày râu.

Theo một cách nào đó, họ trở thành kẻ "trung tính" trong xã hội.

Dưới trướng Từ Hy, không thể không nhắc đến thái giám Lý Liên Anh, quyền lực của vị hoạn quan này thậm chí lấn át cả nhà vua, khiến hậu cung nhà Thanh bị loạn. 

Để tránh việc nhà vua bị "cắm sừng", những nam nhi bình thường, muốn trở thành thái giám đều phải trải qua cửa ải đầu tiên, ấy là chấp nhận bị cắt bỏ bộ phận sinh dục của mình. 

 

Quá trình này đau đớn chết đi sống lại.

Trước tiên, y sư sẽ quấn chặt vải trắng hoặc băng quanh bụng dưới và hai đùi của kẻ bị hoạn, dùng dây buộc liên tục tinh hoàn, rồi dùng gậy trúc đánh vào chân và mông thật lâu khiến "khổ chủ" trở nên tê buốt, mất hết cảm giác.

Sau đó, người bị hoạn sẽ được nhét vào miệng một quả trứng gà luộc đã bóc vỏ.

Có tài liệu nói rằng, thủ thuật tịnh thân của tầng lớp thái giám có nhiều loại khác nhau. Trong đó phổ biến hơn cả là 4 hình thức được liệt kê trong "Nam tinh thái giám khốc hình", cụ thể là:

Hình thức 1: Cắt bỏ toàn bộ cơ quan sinh dục, bao gồm cả dương vật và tinh hoàn.

Hình thức 2: Chỉ cắt bỏ tinh hoàn.

Hình thức 3: Đè hoặc bóp cho vỡ nát tinh hoàn.

Hình thức 4: Cắt bỏ ống dẫn tinh.

Các y sư sẽ ngâm phần bị thiến của thái giám vào nước ớt sau đó dùng dao nhỏ sắc hình mặt trăng cắt đứt tinh hoàn lẫn dương vật.

Yếm đao dùng để tịnh thân thái giám.

Cơn đau chỉ mới bắt đầu….

Sau khi thiến xong, các y sư sẽ dùng thủ thuật bịt kín niệu đạo sau đó ngâm nước lạnh vết thương và băng lại cẩn thận.

Trong vòng 3 ngày sau khi bị "thiến", người tịnh thân sẽ không được uống nước.

Các thái giám trải qua nỗi đau cùng cực, cho đến khi nút ở niệu đạo tự thoát và đi vệ sinh bình thường. Nếu mọi thứ không như trên thì người ấy sẽ bị nhiễm trùng, sốt rét và chờ chết sau 100 ngày.

Sau khi "hành hình", các thái giám sẽ đem "bảo bối" đặt vào một hộp vôi phấn để thấm hút máu cùng các chất dịch khác.

Sau đó dùng vải ướt lau sạch sẽ, tiếp tục ngâm trong dầu mè, chờ đến khi dầu mè thẩm thấu thì đem cất vào một chiếc thăng hoặc một chiếc hộp gỗ và niêm phong kín bằng vải đỏ.

"Phòng bảo bối" đựng "vật quý" của các thái giám.

Sau này qua đời, "thứ ấy" sẽ được mang đến chôn theo quan tài, bảo đảm đến khi được chôn cất, thân thể họ sẽ toàn vẹn.

Mặc dù đều xuất thân là đàn ông, đều làm việc trong cung cấm, nhưng số phận và cuộc đời của những hoạn quan vốn dĩ đã bất hạnh và khổ ải đến tận lúc qua đời.

Khi về già hoặc đau ốm bạo bệnh hoặc hết thời gian phục vụ, các thái giám không được ở trong nội cung nữa. Lúc này, họ sẽ nhận lương của triều đình và chuyển ra khỏi cung, cư trú tại một căn nhà gọi là Cung Giám viện.

Không con cái, không vợ chồng, không người chăm sóc, các thái giám một lần nữa trong đời trải qua cảm giác bị dày vò về tinh thần.

Ở Trung Quốc, những cuộc phẫu thuật man rợ kiểu này chấm dứt vào năm 1924, khi hoàng đế cuối cùng của Trung Quốc, Phổ Nghi rời Tử Cấm Thành.

Hoạn quan hay thái giám là từ dùng để chỉ những người đàn ông bị thiến để trở thành quan viên phục vụ cho Hoàng đế và hoàng tộc.Theo ghi chép, vào thời Tiên Tần (giai đoạn lịch sử trước khi nhà Tần thống nhất) và Tây Hán, không phải thái giám nào cũng bị thiến. Chỉ từ thời Đông Hán trở đi, hình thức này mới trở thành quy cũ bắt buộc trước khi các nhập cung của các hoạn quan.

Điều này bắt nguồn từ việc gia quyến của Hoàng đế ngày một nhiều hơn, trong đó có cả nữ quyến (Hoàng Thái hậu, cung phi, công chúa…).Chính vì vậy, để tránh xảy ra những sự việc bê bối, nhà vua đã hạ lệnh: những người đàn ông muốn làm việc trong cung buộc phải “tịnh thân” (thiến).

Xem thêm: Nồi cơm điện sharp ks 11etv, nồi cơm điện nắp gài sharp ks

Theo lẽ thường, sau khi bị thiến, khả năng sinh dục của những người này bị cắt đứt, buộc họ phải dứt bỏ những hành vi gắn với dục vọng.Vậy nhưng, lịch sử Trung Hoa vẫn ghi nhận không ít trường hợp các thái giám “không an phận” mà làm nên những chuyện đồi bại, biến thái.

*

Vào những năm Gia Tĩnh, Minh triều từng xảy ra vụ việc hoạn quan Lưu Quang Vinh có hành vi tư thông với nhiều cung nữ. Sau khi sự tình bại lộ, thái giám họ Lưu này bị Hoàng đế thẳng tay bãi quan.

Khi Minh Hi Tông còn tại vị, ba kẻ hoạn quan là Ngụy Trung Hiền, Triệu Tiến Kinh, Từ Ứng Nguyên từng thông đồng với nhau gây nên nhiều hành vi đồi bại trong cung đình.Thậm chí, Ngụy Trung Hiền cùng một thái giám khác là Ngụy Triệu Đồng còn tư thông với nhũ mẫu của Hoàng đế, gây ra tai tiếng khuấy đảo chốn cung đình lúc bấy giờ.Chưa dừng lại ở đó, những kẻ hoạn quan không an phận này còn gây ra chuyện tày trời khiến bàn dân thiên hạ “giận sôi máu”. Đó chính là hành vi cưỡng hiếp phụ nữ.

Theo các tài liệu lịch sử ghi chép, vào cuối những năm Hồng Vũ, vị quan tên là Thạch Doãn nhận nhiệm vụ tuần tra tại Hà Nam.Có lần, Thạch Doãn cải trang thành thường dân đi vi hành. Tới một ngôi nhà, ông nghe thấy tiếng khóc bi ai vọng ra. Sau khi điều tra, Thạch Doãn mới biết rằng con gái nhà ấy bị một hoạn quan cưỡng gian, vì nhục nhã nên đã tự sát.Biết rõ chân tướng vụ việc, vị quan họ Thạch ấy dâng tấu lên nhà vua. Đọc được tấu chương này, Hoàng đế Chu Nguyên Chương vô cùng tức giận, đã hạ lệnh phán tội chết cho tên hoạn quan kia.

Vào năm Cảnh Thái nguyên niên (1450), Đại đồng Hữu Tham tướng Hứa Quý dâng tấu lên nhà vua, tố cáo Thái giám phụ trách việc giám quân là Vi Lực Chuyển cậy thế cưỡng gian thê tử của một vị quan quân.Vì người thiếu phụ này phản kháng, Vi Lực Chuyển đã “giận cá chém thớt”, kiếm cớ trách phạt và đẩy vị quan quân kia vào chỗ chết. Lúc ấy, Minh Đại Tông Chu Kỳ Ngọc tra hỏi Tuần án Ngự sử thì quả nhiên thấy có chuyện như vậy.Thậm chí, hoạn quan họ Vi này còn không từ thủ đoạn với cả người thân trong nhà. Sinh thời, Lực Chuyển có nhận một người con trai nuôi.Nhưng vì vừa mắt với thê tử của con mình, Vi Lực Chuyển đã làm chuyện đồi bại, thậm chí còn thẳng tay hại chết con nuôi để chiếm đoạt con dâu sau khi sự việc bị bại lộ.Năm Thuận Thiên nguyên niên, Công bộ Hữu Thị Lang Hoắc Tuyên Hiệu lại dâng tấu hạch tội Vi Lực Chuyển. Tấu chương vạch rõ: Hoạn quan họ Vi này mỗi khi tổ chức yến tiệc đều tìm kỹ nữ đến bồi rượu, vui thú, sau đó còn nhiều lần ép các quan quân phải gả con gái cho mình.Minh Anh Tông nghe xong liền vô cùng tức giận, lập tức sai người bắt Vi Lực Chuyển trừng trị theo pháp luật.

Chuyện giường chiếu "biến thái" của các hoạn quan không an phận

Những sự việc trên hẳn sẽ khiến nhiều người không khỏi thắc mắc, thái giám là những kẻ đã mất đi khả năng quan hệ nam nữ, sao có thể phạm tội cưỡng gian?

Đi sâu vào quá trình “tịnh thân” của các thái giám, ta có thể thấy rõ, vào thời cổ đại, trong cung có hai cách để thiến các nam tử. Cách thứ nhất là cắt bỏ toàn bộ dương vật. Cách thứ hai là cắt bỏ hoặc bóp nát tinh hoàn.Trong số đó, việc loại bỏ tinh hoàn được sử dụng phổ biến hơn cả. Khi cơ quan này bị “vô hiệu hóa”, đàn ông sẽ mất đi khả năng phát dục, dương vật cũng không thể cương, năng lực tình dục cũng vì vậy mà “tiêu biến”.

Vậy nhưng, các thái giám vẫn sử dụng “ngọc hành” (dương vật) đã trở nên vô dụng để “đùa bỡn” phụ nữ. Tuy nhiên, việc sở hữu cơ quan sinh dục bị khiếm khuyết khiến quan hệ nam nữ của các hoạn quan không thể diễn ra theo phương pháp thông thường.

*

Sự thỏa mãn về mặt sinh lý của họ cũng chỉ có thể dừng lại ở mức độ đụng chạm thân thể hoặc dùng các dụng cụ khác để "vũ nhục" đối phương.Chưa dừng lại ở đó, có một số thái giám còn sở hữu khả năng “hồi xuân”. Vì nhiều lý do khác nhau, một vài hoạn quan được nhân nhượng bằng cách thiến “không triệt để”, hoặc sử dụng thủ thuật khiến dương vật tạm thời teo lại để che mắt người ngoài.Đối với các trường hợp hi hữu này, chức năng của dương vật rất có khả năng khôi phục trở lại, nhu cầu về mặt sinh lý cũng theo đó mà phát sinh.

Theo một số nguồn sử liệu Trung Hoa, những sự việc như vậy quả thực đã từng được ghi nhận. Cuốn “Tảo lâm tạp trở” thời nhà Minh khẳng định thái giám Ngụy Trung Hiền sở hữu khả năng khiến “ngọc hành sống lại”.Đến thời nhà Thanh, hoạn quan Tiểu Đức Trương được miêu tả là người “có hứng thú đặc biệt với phụ nữ”, thậm chí còn cưới tới mấy người vợ.

Ngay cả khi có khả năng “hồi xuân”, nhưng hầu hết các thái giám đều mang tâm lý méo mó, biến thái do nhu cầu sinh lý bị đè nén, lại thêm ánh mắt kỳ thị từ phía dư luận.

Cũng bởi vậy mà những hành vi vũ nhục, cưỡng gian của những kẻ không an phận này đều hết sức đáng sợ, tàn nhẫn.

“Quan hệ” bằng tay và miệng

Thục chủ Vương Diễn đời Ngũ Đại thông dâm với vợ của hoạn quan Vương Thừa Hưu. Hưu biết chuyện, không những không ngăn chặn vợ, mà còn dung túng vợ tiếp tục thông dâm, hầu hạ hoàng thượng chu đáo hơn để mong được vua sủng hạnh, kết quả Hưu được vua phong làm Thiên Hùng quân Tiết độ sứ.

Các hoạn quan cuối đời Thanh kiếm được nhiều tiền nên đều cưới được vợ rất xinh đẹp. Một số nhờ vào nhan sắc của vợ để móc nối, lôi kéo giới quyền quý. Cổ Ngọc Tú, hoạn quan Ngự Thiện phòng (nhà bếp) không có tài cán gì nhưng nhờ người vợ trẻ xinh đẹp mà leo lên được chức Tổng quản.

Đương nhiên, nhiều bậc cha mẹ có con gái trẻ đẹp vì mưu tìm danh lợi phú quý nên ép con phải lấy hoạn quan, như những trường hợp Lã Huyền Ngộ gả con cho Cao Lực Sĩ, Nguyên Trạc bắt con lấy Lý Phụ Quốc.

Thời Minh sơ, Chu Nguyên Chương rất căm ghét chuyện quan hệ mờ ám giữa hoạn quan và cung nữ nên áp dụng những hình phạt rất tàn bạo như lột da những hoạn quan phạm lỗi ấy. Từ đời Vĩnh Lạc, địa vị hoạn quan nâng lên nên hình phạt khắc nghiệt ấy mới được bãi bỏ.

Các hoạn quan và cung nữ yêu nhau thường cũng thề nguyền dưới trăng cả đời chung thủy, không yêu ai khác. Các hoạn quan khi phát hiện ý trung nhân yêu người khác thường rất đau khổ và xảy ra những xung đột gay gắt với tình địch.

*

Đời Vạn Lịch nhà Minh, cung nữ Ngô Thị của Trịnh Quý Phi đem lòng yêu hoạn quan Tống Bảo, nhưng sau đó lại quay sang yêu hoạn quan Trương Tiến Triều. Tống Bảo cả giận, vứt bỏ tất cả để ra ngoài cung xuống tóc đi tu, quyết không quay trở lại.

Tuy nhiên trường hợp cung nữ bỏ người này yêu người khác trong đám hoạn quan như thế rất hiếm thấy. Thường là khi hai người kết làm “Thái hộ” thì đều chung thủy cả đời, nếu một người chết đi thì người khác cũng không yêu người khác.

Vậy hoạn quan và cung nữ yêu nhau làm cách nào thỏa mãn dục tính? Đây luôn là điều bí ẩn, nhưng một điều chắc chắn là do tuyệt đại đa số họ không còn "công cụ" truyền giống nên không thể có đời sống phòng the bình thường được; vì vậy phương thức thỏa mãn tính dục của họ cũng kỳ dị và bệnh hoạn.

Quy cho cùng, họ chỉ thông qua kích thích về thị giác và xúc giác để thỏa mãn về tâm lý, sinh lý mà thôi. Truy tìm trong thư tịch thì thấy có hai loại, gọi nôm na là “tự sướng” và “khẩu giao”.

Sách “Lãng tích tùng đàm” đời Thanh có viết: “hoạn quan khi gần người nữ thì dùng tay và miệng, căng thẳng đến khi vã mồ thôi thì dừng…”. Cách thứ hai là dùng dụng cụ “tự sướng”.

Sách “Nhân hải ký” đời Thanh có ghi chuyện hoàng đế Sùng Trinh nhà Minh do ghen tuông cho khám xét cung Khôn Ninh của Chu hoàng hậu đã thu được nhiều dụng cụ “tự sướng” là dương vật giả mà các cung nữ sử dụng để tự “giải quyết”. Vua tức giận dùng ngay những thứ đó hành hạ những người phạm lỗi, có người bị hành hạ đến chết tại chỗ.

*

Chuyện phòng the - không cần giấu hoạn quan

Trong hậu cung, do thân phận đặc thù của các hoạn quan, những chuyện phòng the ân ái của hoàng đế không cần phải né tránh họ. Các hoạn quan ngày ngày chứng kiến chuyện sinh hoạt giường chiếu giữa hoàng đế với hoàng hậu và các phi tần, từ góc độ tâm lý, sinh lý dễ tạo nên các kích thích, tạo ra các dục vọng thể xác đối với các hoạn quan.

Từ góc độ nào đó, tâm lý này ở các hoạn quan còn mạnh mẽ hơn hẳn người thường do chỗ họ không được thỏa mãn các nhu cầu sinh lý. Đây là tâm lý mà người ta gọi là “người điếc thì thích nghe”.

Dưới góc độ y học hiện đại, tinh hoàn bị cắt bỏ, cơ năng hormone tính dục đã bị phá hoại, hoạn quan tuy không còn khả năng phóng tinh, nhưng nếu “thiến sót” thì vẫn có thể cương cứng và có cảm giác thỏa mãn bởi khoái cảm tình dục được khống chế bởi não bộ.

Thời hoàng đế Càn Long nhà Thanh có người bẩm báo: tuy các thái giám đều đã qua tịnh thân, nhưng nhiều trường hợp, thứ bị cắt đã mọc lại và có độ dài như cũ và dẫn ra các vụ việc lùm xùm giữa hoạn quan và phi tần, cung nữ xảy ra dưới triều Minh khi trước, đề nghị Càn Long cho kiểm tra lại các thái giám trong cung, những ai dương vật mọc lại phải “trừ cỏ tận gốc”.

Càn Long chuẩn tấu. Kết quả rất nhiều hoạn quan bị cưỡng bức phải chịu tịnh thân vô nhân đạo lần nữa, không ít người phải bỏ mạng. Thật kinh hoàng, đúng là đã lâm cảnh ngộ “phế nhân” mà muốn được sống cũng không yên…

Vậy là qua bài viết này, du khách đã hiểu được phần nào đời sống của tầng lớp hoạn quan trong cung đình Trung Hoa xưa.Nếu du khách là người có niềm đam mê với văn hóa, lịch sử của đất nước Trung Hoa thì hãy đặt cho mình một tourdu lịch Trung QuốccủaViet Viet Tourismnhé! Chắc chắn du khách sẽ có được những sự hiểu biết thú vị khi đặt chân đến vùng đất rộng lớn này.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

x

Welcome Back!

Login to your account below

Retrieve your password

Please enter your username or email address to reset your password.